Sau bao năm miệt mài học tập nơi phố thị Tokyo, Tuấn cuối cùng cũng trở về chốn quê nhà. Vùng ngoại ô sơn cước vốn đã thưa thớt, nay lại càng chìm trong một vẻ tĩnh lặng đến lạ thường. Hỏi thăm đôi câu, Tuấn mới hay cả làng đã rộn ràng kéo nhau đến sân vận động quốc gia Thôn Đình, nơi đội bóng chày của huyện đang tranh tài trong trận chung kết cúp quốc gia. Tiếng hò reo cổ vũ chắc hẳn đang vang dậy trời xa, để lại thôn làng chỉ còn lác đác vài bóng người.

Trong số đó, có Kasumi Tsukino – người yêu cũ của Tuấn, giờ đã là vợ bé của trưởng thôn. Gặp lại cô, ánh mắt Tuấn chợt dâng trào một nỗi bâng khuâng khó tả. Giá như ngày ấy, anh đủ can đảm nắm tay Kasumi rời làng lên phố, có lẽ giờ đây họ đã cùng nhau viết nên một câu chuyện khác. Khẽ gọi tên cô qua hàng rào tre xưa cũ, Tuấn rủ Kasumi bước đi trên con đường mòn dẫn lên sườn núi. Nơi ấy, thác nước đồng xanh rì rào hòa cùng núi non hùng vĩ, vẽ nên một bức tranh thơ mộng như chính những ký ức ngày nào.

Trong những ngày hiếm hoi thôn làng vắng vẻ, bên Kasumi giữa khung cảnh yên bình ấy, liệu Tuấn có tìm lại được dũng khí để đối diện với tình yêu còn dang dở của mình?